Di sản thế giới

Châu Á: Qatar – Di chỉ khảo cổ Al Zubarah (2013)

20 Tháng Năm 2016    303 lượt xem
(Cinet-DSTG) – Tổ chức Khoa học, Giáo dục và Văn hóa của Liên hiệp quốc Unesco đã công nhận Di chỉ khảo cổ Al Zubarah tại Qatar là Di sản văn hóa thế giới năm 2013.
Di chỉ khảo cổ Al Zubarah, Qatar

Zubarah còn được gọi là Al Zubarah hoặc Az Zubarah – là một thị trấn đổ nát và bỏ hoang nằm trên bờ biển phía tây bắc của bán đảo Qatar ở đô thị Madinat tro Shamal, cách thủ đô Qatar là Doha khoảng 105 km.

Trong lịch sử thị trấn Al Zubarah từng phát triển mạnh mẽ như một trung tâm giao dịch ngọc trai vào những năm cuối thế kỷ 18 và đầu thế kỷ 19, trước khi nó bị phá hủy vào năm 1811 và bị bỏ rơi hoàn toàn trong những năm 1900.

Thị trấn được thành lập bởi các thương gia từ đến từ Kuwait, Al Zubarah đã có sự liên kết giao dịch thương mại qua Ấn Độ Dương, Ả Rập và Tây Á. Ở thời kỳ đỉnh cao thịnh vượng, thị trấn này là nơi sinh sống của khoảng 6.000 đến 9.000 người. Trong khi đó, hiện nay thủ đô Doha của Qatar là nơi ở của trên 1,3 triệu người.

Thị trấn lịch sử Al Zubarah đã từng phát triển rất mạnh mẽ như một trung tâm giao dịch ngọc trai vào thế kỷ 18-19. Sau khi bị bỏ hoang, nơi này được bao phủ bởi một lớp cát thổi từ sa mạc và chính điều này đã giúp bảo vệ di tích cho đến nay..

Kể từ sau khi bị bỏ rơi, di tích này đã được bao phủ bởi một lớp cát thổi từ sa mạc. Chính điều này đã giúp bảo vệ những di tích còn lại minh chứng cho một thời huy hoàng của thị trấn như: cung điện, nhà thờ Hồi giáo, các bức tường, một vài công trình nhà dân chỉ còn lại phần sân nhà, khu nghĩa trang, bến càng và đường phố…

Cách biệt những công trình kể trên một quãng ngắn là phần còn lại của pháo đài Qal'at Murair. Pháo đài này đến nay vẫn lưu giữ chứng cứ cho việc người xưa đã trữ nước và có quy trình sử dụng nước như thế nào giữa sa mạc khô cằn. Pháo đài Murair được xây dựng với mục đích phục vụ việc cung cấp nước ngọt chính cho thị trấn: nước ngầm tại các giếng cạn được trữ tại đây và từ đây qua các hệ thống cầu kỳ đưa nước ngọt đi toàn bộ thị trấn.

Nổi tiếng nhất tại di chỉ Al Zubarah là pháo đài Zubarah. Công trình này cho đến nay vẫn được bảo quản trong tình trạng khá nguyên vẹn...

Nổi tiếng nhất tại di chỉ là pháo đài Zubarah – đây là một công trình hình vuông với những bức tường nghiêng và các góc là các tháp canh. Ba tháp canh có hình tròn trong khi tháp canh thứ tư là tòa tháp nằm phía đông nam của pháo đài có hình chữ nhật. Thiết kế của pháo đài mang tính năng nổi bật và phổ biến cho việc xây dựng các pháp đài trên bán đảo Ả Rập và kiến trúc pháo đài tại vùng Vịnh.

Ban đầu pháo đài Zubarah được xây dựng cho một cơ sở quân đội của Qatar và cảnh sát để bảo vệ bờ biển tây bắc của Qatar. Đến năm 1987, nó được sửa chữa, cải tạo và xây thêm một số công trình phụ trợ và được sử dụng với mục đích là nơi ở cho lực lượng quân đội Qatar.

Cho đến nay, việc tiến hành nghiên cứu khảo cổ học cũng mới chỉ được tiến hành trong một khu vực nhỏ. Qua quá trình này, các nhà khảo cổ đã tim thấy nhiều minh chứng rõ nét về một khoảng thời gian thị trấn này phát triển bằng nghề lặn tìm ngọc trai. Đây là công việc có truyền thống ở vùng đất này trước khi nơi này được phát hiện là có nhiều dầu.

Al Zubarah được Unesco đánh giá cao không chỉ vì nó là duy nhất hay phân biệt theo một cách nào đó với các khu định cư khác trong Vùng Vịnh, mà còn vì nó cung cấp một bằng chứng nổi bật cho sự giao dịch thành thị và truyền thống lặn tìm ngọc trai. Những điều này đã giúp duy trì cuộc sống của các thị trấn ven biển chính của khu vực từ thời kỳ đầu của Hồi giáo hoặc sớm hơn nữa cho đến thế kỷ 20 và dẫn đến sự phát triển của các quốc gia độc lập nhỏ nở rộ bên ngoài sự kiểm soát của Ottoman, châu Âu, đế quốc Ba Tư và cuối cùng dẫn đến sự xuất hiện của Vùng Vịnh hiện đại ngày nay.

Bên cạnh đó, điểm đặc biệt của thị trấn cổ Al Zubarah khiến người ta phân biệt nó với các thị trấn thương mại khác trong Vùng Vịnh là nó tồn tại trong một thời gian tương đối ngắn. Thứ hai là thị trấn này đã bị bỏ rơi, thứ ba là phần lớn diện tích thị trấn đã được bao phủ bởi cát sa mạc và thứ tư là bối cảnh rộng lớn hơn của nó vẫn có thể được tìm hiểu thông qua phần còn lại của khu di tích.

Theo nguồn Cinet.vn

NLH



Xem thêm

Thông tin Website

Chuyên trang Dữ liệu Di sản Thế Giới ; http://disanthegioi.info
Chịu trách nhiệm nội dung: Ông Nguyễn Thanh Liêm - Giám đốc

Thực hiện: Phòng TT, TT và QHCC, Trung Tâm CNTT, Bộ Văn hoá,Thể thao và Du lịch.

Địa chỉ: Số 20, Ngõ 2 Hoa Lư, Vân Hồ, Hà Nội;
Tel: (84-4) 39745846
Email: phongthongtin@cinet.gov.vn
Ghi rõ nguồn khi phát lại thông tin từ website này.

Liên hệ Tòa soạn

Thư viện ảnh